Trường Tiểu học Thanh Am chào mừng ngày giải phóng miền Nam 30/4 và Quốc tế lao động 1/5
Thứ sáu, 15/4/2022, 15:11
Lượt đọc: 290

BÁC BẢO VỆ NHIỆT TÌNH, THÂN THIỆN VÀ GIẢN DỊ CỦA TRƯỜNG TIỂU HỌC THANH AM

Cụm từ “Người gác đền” không phải chỉ được dùng trong bóng đá mà đó còn là cái tên mà chúng tôi đã “đặt” cho bác bảo vệ của trường mình - Bác Nguyễn Minh Phương. Chúng tôi thật may mắn khi được làm việc với bác tại “Ngôi nhà thứ hai thân thương”này.

Mỗi khi tới trường, bao nhiêu cảm xúc về những người đồng nghiệp, về học sinh, và còn cảm xúc về người một người anh, người bác thật giản dị và thân thương. Bác Phương! Đó là người mà tôi muốn dành trọn những trang viết này.
Bác Nguyễn Minh Phương – Tổ trưởng tổ bác vệ của TH Thanh Am
           Bác Phương không phải là thầy giáo, bác là người mà các con học sinh gọi với cái tên trìu mến đầy tin tưởng: “Bác bảo vệ”. Đối với chúng tôi, bác Phương chính là “lũy làng” là người “người gác đền” chắc chắn nhất.
            Tôi còn nhớ lần đầu tiên đến trường Tiểu học Thanh Am, người đầu tiên tôi gặp là bác. Với nụ cười thân thiện luôn nở trên môi, bác đã giúp tôi cảm thấy rõ ràng mình được chào đón, mình là thành viên của ngôi trường mới này. “Vạn sự khởi đầu nan, ấn tượng ấm áp của ngày đầu ấy tôi luôn ghi trong lòng và tôi cũng luôn nhắc nhở mình hãy mang tặng nụ cười chân thành cho tất cả mọi người như bác Phương.  Rất tự nhiên, tôi thấy yêu và gắn bó với trường, với lớp.
            Công việc bảo vệ của bác rất vất vả. Dù ngày nắng cũng như những ngày mưa, những đêm đông giá rét bác vẫn âm thầm kiểm tra từng ổ khóa, từng cánh cửa, từng công tắc đèn… Tất cả đều âm thầm và kiên nhẫn. Nhiều hôm mưa phùn gió rét, bác vẫn cẩn thận cầm theo chiếc đèn pin đi tuần tra từng vị trí trong trường. Có lẽ vì vậy mà theo một thói quen, mỗi khi bước qua cánh cổng vào trường, chúng tôi đều nhìn vào phòng bảo vệ mong được chào bác và được nhận nụ cười đôn hậu của bác. Và chiều muộn khi dời trường về với mái ấm gia đình thì chúng tôi luôn được bác vẫy tay chào tạm biệt kèm theo nụ cười thân thiện của buổi sáng.

Bác Phương thân thiện chào đón các bạn HS vào mỗi sáng tới trường
             Bác Phương là một người rất tận tâm với công việc, ngoài các công việc chính là ngày ngày bảo vệ trường học, đánh trống và không cho học sinh ra khỏi trường học... nhưng bác còn bao việc không tên khác. Ai khó khăn gì cũng gọi bác: “Bác Phương ơi, lớp tôi bị hỏng quạt”, “Bác Phương ơi, thay giúp tôi cái bóng đèn”, “ Bác Phương ơi, lớp cháu hết nước uống rồi”, “Bác Phương ơi, xe cháu hết hơi”, “Bác Phương ơi….”, “Bác Phương ơi….” Ai nhờ gì bác cũng sẵn sàng giúp đỡ, cũng làm với sự nhiệt tình và nụ cười luôn nở trên môi -  nụ cười ấm áp của buổi đầu đến trường tôi đã thấy. Bác làm không biết mệt vì bác quan niệm cho đi hạnh phúc hơn nhận được về.


Tiếng trống trường rộn rã, báo hiệu đã tới giờ vào lớp…

            Với kinh nghiệm lâu năm và tài bao quát, mọi việc lớn nhỏ liên quan tới an ninh, bác đều nắm được: có khi là cánh cửa chưa đóng khi không còn ai làm việc. Đặc biệt là bác rất yêu cây, hoa. Hàng ngày, bác thường xuyên chăm sóc cắt tỉa và chăm sóc cho cây xanh tốt, hoa nở bốn mùa.

Những bông hoa luôn nở rạng ngời nhờ sự chăm sóc hàng ngày của bác Phương và các thành viên trong tổ.
 Bác nhiều việc như vậy nhưng chưa bao giờ tôi thấy bác cáu gắt hay tỏ ra mệt mỏi. Bác luôn sở hữu một nguồn năng lượng tích cực mạnh mẽ, bác có khả năng truyền cảm hứng cho mọi người. Nên dù chỉ là một nhân viên nhưng cả trường ai cũng quý và nể phục bác. Thật vậy, một người lặng thầm với bao việc “không tên”, nhưng lại luôn ghi vào lòng mỗi thành viên chúng tôi một tình cảm nồng ấm chân thật. Tự nhiên mà chân chất, gần gũi mà ấm áp, thân thương mà gắn bó… Chả hiểu từ bao giờ, sự có mặt của bác trong phòng bảo vệ và dáng đi, cử chỉ của bác trở nên thân thương đến lạ. Chỉ cần một ngày bác Phương không đến trường là các con học sinh sẽ nhốn nháo vì: xe hết hơi, vì quên khóa cửa và vì… nhiều điều khác.
Và các bạn biết không, khi sắc xuân, hương tết tràn ngập từng ngôi nhà, góc phố, khi mọi người đang hướng về sự sum họp gia đình thì đêm giao thừa, bác vẫn lặng lẽ cặm cụi với sự bình an của các phòng học và an toàn cho đường điện, đường nước của trường. Dường như mùa xuân lúc nào cũng ở trong tâm hồn người bảo vệ cần mẫn trách nhiệm này… Người gắn bó với ngôi trường như chính ngôi nhà của mình vậy.

Bác Phương đang quan sát và hướng dẫn PHHS, HS và các phương tiện giao thông khu vực trước cổng trường.
Cũng có rất nhiều phụ huynh vào tận nơi để cảm ơn bác, vì có một số học sinh cha mẹ bận, đi làm vệ muộn chưa đón được, bác đã trông giúp, bác như một người cha xử lý tất cả các vụ việc để được học sinh được an toàn. Có những lúc ta vui, thì bác chính là người thầm lặng; những lúc ta đi tham quan, bác chính là người âm thầm kiễn nhẫn; những lúc ta gặp khó khăn ở trường thì bác chính là người “ra tay” xoay xở. Bên cạnh đó, bác cùng các thành viên của tổ còn tham gia tích cực trong công tác tập huấn để nâng cao việc đảm bảo an ninh, an toàn trường học.      

Trong cuộc chiến chống Covid-19 tại trường Tiểu học Thanh Am, bác Phương là một trong số “những người chiến sĩ” đi đầu. Học sinh được nghỉ làm theo lệnh của Thủ tướng Chính phủ và mọi người hạn chế ra ngoài theo khuyến cáo của Bộ Y tế, ấy vậy mà bác và các thành viên của tổ vẫn cần mẫn đến trường thực hiện công việc đảm bảo an ninh trường học và cùng với đó là thực hiện khử khuẩn bằng Cloramin B, lau dọn những góc khuất thường xuyên để phòng chống dịch bệnh một cách tích cực nhất.  
             
Vườn cây sau trường cũng đước các bác trong tổ bảo vệ chăm sóc, nhờ vậy mà hoa trái có quanh năm
Tôi đã gắn bó với trường Thanh Am được 10 năm, với ngần ấy năm tôi khâm phục bác lắm. Có ai đó nói rằng: Nghề bảo vệ lương không cao và vất vả lắm! Tôi không biết phải nói như thế nào, nhưng tôi tin bác Phương làm công việc này với một tinh thần trách nhiệm cao. Một con người đã từng trải qua những tháng năm quân ngũ chắc hẳn sẽ hiểu và trân trọng từng khoảnh khắc bình yên của cuộc sống. Tôi viết những dòng này thật không mong bác đọc được, bởi đó là những xúc cảm chân thành nhất của tôi dành cho bác. Tôi muốn bác hãy cứ như vậy, cần mẫn và chân thành.

Tập huấn công tác phòng cháy, chữa cháy tại nhà trường.
Một ngôi trường “thân thiện” không chỉ có những người giáo viên đang hàng ngày, hàng giờ cống hiến cho sự nghiệp trồng người; mà còn có cả những người nhân viên thầm lặng như bác Phương và các bác lao công. Những con người như thế, những việc làm như thế, tưởng chừng như rất nhỏ bé nhưng đã tô điểm trọn vẹn thêm nét đẹp của mái trường Tiểu học Thanh Am.






 
Tác giả: Trần Ánh Tuyết

Viết bình luận

Tin cùng chuyên mục

152